Huong Smile

Thơ hay về " Nhà giáo Việt Nam "

Đăng bởi: Huong Smile trong Tin tổng hợp Ngày đăng: 25 - Tháng 9 - 2012

Trong những ngày của tháng 11, các thầy, cô giáo ở tất cả các trường học trong cả nước đang sôi nổi với nhiều phong trào, hoạt động thi đua dạy tốt để chào mừng ngày “lễ hội” của các thầy cô - những người làm công tác giáo dục. Ngày 20/11 hàng năm, từ lâu đã trở thành ngày lễ “tôn sư trọng đạo”, tôn vinh những người thầy, người cô đã và đang đứng trên bục giảng, truyền đạt tri thức và đạo làm người cho bao lớp học trò nối tiếp nhau

Nhớ !!! 

Ôi! Mái trường yêu dấu hỡi
Của buổi nào ta cùng nhau sánh bước
Dưới hàng cây, lá vàng rơi
Với tiếng cười hồn nhiên bay theo gió
Chẳng lo âu, chẳng nghĩ gì
Chỉ biết chơi và cười đùa vui vẻ
Tung bay theo gió mùa hè
Ngước mặt nhìn cả vùng trời bao la
Ôi, Thầy Cô của ta đây rồi
Người có nhớ đến học trò này không?
Một học trò nghịch ngợm ấy
Mãi phá phách chẳng chịu nghe lời ai Bây giờ đây đã trưởng thành
Học chăm chỉ để mai giúp ích đời Không phụ Cô Thầy chỉ dạy
Và mai sau sẽ thành tài với người
Giọng Thầy Cô mãi còn đây
Nhưng dáng người không còn ở đó nữa
Chỉ còn đây một kỷ niệm
Thuở học trò nhớ mãi không sao quên...
Thầy Cô ơi...
Ta tự hào được làm trò Thầy Cô

 

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông..

 

Giờ Học Cuối

Sân trường giờ học cuối Cây phượng nở ngàn môi Bao la nhìn mây trắng Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối Thầy kể chuyện văn thơ Trò chép lời lưu niệm Khúc khích cười trong mơ Sân trường tung giấy vụn Bàn ghế viết chia tay Chú lao công quét rác Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới Nhìn lớp học đăm chiêu Phút suy tư tuổi đỏ Giờ tóc đã ban chiều Chuông reo giờ học cuối Chìm trong tiếng hoan hô Chia tay thầy đứa khóc Từng nhóm nhỏ hẹn hò Trường tôi sao đẹp quá Cây bông sứ rất già Vẫn đơm hoa thơm ngát Thầy ơi ! Con đi xa Tan trường giờ học cuối Thầy tóc trắng như hoa Bông gốc già bông sứ Hôn từng đứa con qua

 

Nhớ Trường Xưa

Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ Ta ước mình được trở lại trường xưa Qua bao năm bên xứ người xa lạ Trong cô đơn ao ước một ngày về. Khi vẫn biết người xưa không còn nữa Và bạn bè mỗi đứa một phương trời Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng Tôi trở về với kỷ niệm thân thương. Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay. Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy Mang yêu thương trong buổi mới vào trường. Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ Với thời gian còn lại được những gì Nhưng tấm lòng của người con xa xứ Luôn hướng về trường cũ ở quê hương. Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ Nét mực khô lệ chảy dài trên má Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

 

Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ được điều gì được dạy những ngày xưa
Áp dụng - chắc nhớ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học được những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

 

MỘT ĐỜI

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh
Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dương
Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò.
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.

 

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian... 

 

BỤI PHẤN XA RỒI
( Viết tặng thầy cô của tôi)
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!

 

Like
để nhận nhiều tin hay tại SUKIENHAY.com

Viết bình luận

Bạn phải đăng nhập mới có thể bình luận cho bài viết

Bình luận (0)


busy

Link được tài trợ

Thu ngàn ưu đãi tại Nhân Hòa